Câu hỏi
Một lọ giác hơi (được cơ sở điều trị bằng phương pháp cổ truyền sử dụng) do chênh lệch áp suất trong và ngoài lọ nên dính vào bề mặt da lưng của người bệnh, điều này được tạo ra bằng cách ban đầu lọ được hơ nóng bên trong và nhanh chóng úp miệng hở của lọ vào vùng da cần tác động. Tại thời điểm áp vào da, không khí trong lọ được làm nóng đến nhiệt độ t=353°C và nhiệt độ của không khí môi trường xung quanh là t0=27°C. Áp suất khí quyển \(p = 1,013 \cdot {10^5}\;{\rm{Pa}}\). Diện tích phần miệng hở của lọ là \({\rm{S}} = 28,0\;{\rm{c}}{{\rm{m}}^2}\). Bỏ qua sự thay đổi thể tích không khí trong lọ (do sự phồng của bề mặt phần da bên trong miệng hở của lọ).
a
Áp suất khí trong lọ khi nhiệt độ giảm về bằng nhiệt độ môi trường là khoảng 4,86.10^4 Pa.
b
Lực hút tối đa lên mặt da khi nhiệt độ khí trong lọ bằng nhiệt độ môi trường là khoảng 147,7 N.
c
Nếu thể tích khí trong lọ giảm 10% khi nhiệt độ bằng nhiệt độ môi trường, áp suất khí trong lọ là khoảng 5,4.10^4 Pa.
d
Khi nhiệt độ khí trong lọ giảm xuống còn 50°C (giả sử thể tích không đổi), lực hút lên mặt da là khoảng 137,3 N.